Pham Duy 2010
Viết Về Phòng Trà Ở Việt Nam
Tôi đã được hân hạnh kể lại NHỮNG NGÀY ĐẦU CỦA TÂN NHẠC Việt Nam qua một thứ tùy bút (không dám nói là công trình nghiên cứu) do công ty Phương Nam-Saigon phát hành để các bạn đọc biết được ít nhiều về Tân Nhạc và về những nhạc sĩ tiền phong từ Nguyễn Xuân Khoát qua Dương Thiệu Tước, Thẩm Oánh… tới Văn Cao, Lưu Hữu Phước v.v..
Hôm nay, tôi muốn viết về các phòng trà Việt Nam, coi như đó là những tài liệu bổ xung cho những gì tôi đã -- cũng như sẽ -- viết thêm về lược sử Tân Nhạc Việt Nam.
Cũng vì tôi thuộc vào lớp người đầu tiên đi hát tại phòng trà và suốt đời gắn bó với phòng trà ở trong cũng như ở ngoài nuớc, tới cuối cuộc đời vẫn chưa ra thoát khỏi sự dính líu với phòng trà, sau khi nhận làm cố vấn cho PHÒNG TRÀ TÌNH CA (của Duy Quang, khai trương tháng 5, 2007 tại Saigon), tôi tự thấy bây giờ tôi phải viết ra những gì tôi biết về phòng trà ca nhạc ở Việt Nam.
Xem tiếp
Viết Về Phòng Trà Ở Việt Nam - Bài 2
Có thể nói không có một người Việt Nam yêu nhạc nào mà không biết tới bài Ánh Đèn Mầu, nguyên là bài Eternally trong phim Limelight của Charlie Chaplin, do Nguyễn Xuân Mỹ soạn lời Việt, phát hành bởi nhà xuất bản An Phú ở Saigon vào năm 1955 và từ đó tới nay, đã do rất nhiều ca sĩ nam nữ hát trên các đài Radio, trong những buổi Đại Nhạc Hội, nhất là tại các phòng trà, vũ trường…
Xem tiếp
Viết Về Phòng Trà Ở Việt Nam - Bài 3
Khi tôi mới 15, 16 tuổi (1935, 36), Hà Nội hãy còn là đất thuộc địa của Pháp, chỉ có một hay hai café-concert như nhà hàng Taverne Royale, ở góc đường Paul Bert/Bờ Hồ chẳng hạn. Ban nhạc gồm toàn những người vừa mới học nhạc tại một nhạc viện do người Pháp mở ra từ năm 1927, lấy tên là CONSERVATOIRE FRANCAIS d'EXTREME-ORIENT, trường này cũng chỉ mở ra trong vài năm thì đóng cửa. Các nhạc sĩ thuộc thế hệ thứ nhất này là các ông Nguyễn Xuân Khoát, Nguyễn Hữu Hiếu, Phạm Văn Nhường v.v… được mời làm việc cho một trong những phòng trà (café-concert) đầu tiên ở Việt Nam nhưng chủ nhân là người Pháp và chỉ chơi nhạc Âu Mỹ mà thôi !
Xem tiếp
Viết Về Phòng Trà Ở Việt Nam - Bài 4
Khi cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ (12-46), tôi vác đàn chạy ra Hà Đông và tới hát tại Đài Phát Thanh Kháng Chiến, nằm trong một cái hang ở chùa Trầm. Rồi tôi gia nhập đoàn Văn Nghệ GIẢI PHÓNG, đi từ Sơn Tây qua Phúc Yên, Vĩnh Yên, Phú Thọ, Yên Bái… hát trên nhiều sân khấu ngoài trời ở các thị thành đã “tiêu thổ kháng chiến” hay tại những vùng thôn quê, hát cho dân chúng, bộ đội, thương binh nghe, lắm khi thèm hát tại một phòng trà nhưng không tìm đâu ra phòng trà để hát !
Xem tiếp
Viết Về Phòng Trà Ở Việt Nam - Bài 5
Hôm nay ngồi viết tùy bút này, nếu tôi muốn tìm hiểu xem có những phòng trà đầu tiên nào ở Saigon và có từ bao giờ, chủ nhân là ai và có những ai hát?… thì tôi chỉ có cách tìm hiểu tình trạng café concert, music hall ở bên Pháp ra sao, bởi lẽ Saigon ngày xưa là thuộc địa của Pháp và đã là dân Saigon thì là đã có quốc tịch Pháp rồi. Từ đầu thế kỷ 20, Pháp đem nhiều thứ “văn minh” qua Saigon thì trong những thứ đó, chắc phải có thói quen đi nghe nhạc, có những nơi để nghe nhạc… nghĩa là phải có café concert hay music hall.
Xem tiếp
Tan Tác và Tu My
Nhờ tôi đã quyết định trở về quê hương vào những năm đầu của thập niên 2000 và có cơ hội đi tìm lại dĩ vãng, trong đó có những ngày êm đềm của tuổi đi học hay những ngày sóng gió của tuổi vào đời; được đắm mình vào những xóm làng, đồng ruộng, đồi núi, sông biển quen thuộc hay chưa bao giờ đặt chân tới; được viếng thăm lần đầu tiên mồ mả, gia tiên; được ôm chặt vài ba người còn sống sót trong đám họ hàng, thân thích… nhờ vậy -- nói một cách văn vẻ -- tôi đã không đến nỗi mất tôi như tôi đã tưởng : tôi đã tìm thấy tôi.
Xem tiếp