Pham Duy 2010


Hương Ca Phạm Duy, Những Năm 2000


Hương Ca khởi sự bởi một bài thơ của thi sĩ Lưu Trọng Văn, con trai của người bạn cũ mà tôi rất yêu quý là Lưu Trọng Lư, đăng trên báo Lao Động ở Saigon vào năm 1994, với nhan đề Về Thôi, đề tặng : người tình già.

Về thôi !
Người tình già ơi
Thôn nữ Chị đã qua cầu, thóc lép
Thôn nữ Em, trăng đầy, tuột khỏi chồi tay
Thôn nữ Út, lên đòng, nào biết
Khúc tình xưa, xưa ấy, xưa rồi...
. . . . . . .
Về thôi !
Làm gì có trăm năm mà đợi
Là gì có kiếp xưa mà chờ
Đất Mẹ - Đất Nàng
Con sáo sang sông tha cọng rơm vàng
Lót ổ
Mười chín năm bến cũ
Người tình già ơi ! nhớ không ?
(14/X/94)


Mùa Thu năm 1994, khi bài thơ này được thi sĩ gửi từ Saigon tới Thị Trấn Giữa Đàng cho tôi, thì nó gợi trong tôi một câu ca dao cũ :

Trăm năm dầu lỗi hẹn hò
Cây da bến cũ con đò khác đưa...


Câu ca dao này đã từng là kỷ niệm cho nhiều cuộc tình xa xưa của tôi trên những con đò trên dòng Hương Thủy. Kể từ ngày xuất ngoại, xấp xỉ 30 năm rồi, tôi xa quê hương, xa Huế... Rất nhiều khi tôi có ý nghĩ trở về thăm quê cũ, trở về Huế, Saigon và Hà Nội... nhưng tôi cứ băn khoăn, ngại ngùng, lưỡng lự... Giờ đây Luu Trọng Văn dùng những câu thơ :
Làm gì có trăm năm mà đợi
Làm gì có kiếp sau mà chờ…

…đi kèm với những câu :
Con chuồn chuồn không lùng nhùng trong mạng nhện
Con bướm vàng nằm xoài dưới chân ai...

…để gọi một người trong nòi tình thì -- dù tôi không còn cái thú soạn ca khúc nữa -- tôi đã muốn phổ nhạc nó ngay.

Bài thơ của Lưu Trọng Văn còn nhắc tôi rằng : đã nhiều năm rồi tôi cứ ngồi khoanh tay chờ đợi một cái gì đó, giống như nhân vật trong một vở kịch nổi danh của Samuel Beckett En attendant Godot ! Hơn nữa, theo tinh thần của câu ca dao kể trên, tôi còn thấy nếu cứ ngồi chờ đợi một con đò xa xưa thì, sau ba thế hệ làm nghề đưa đò, chắc chắn o đò nào cũng đã đi mô mất rồi !

Thế là tôi không ngần ngại gì nữa, vào đầu năm 2000, tôi đáp máy bay về Việt Nam, có lẽ cũng chỉ vì có tiếng gọi tha thiết của một thi sĩ, tiếng gọi mơ màng của một o đò, tiếng gọi nồng nàn của tình yêu…

Và sau dăm bẩy lần về thăm quê hương, tôi quyết định sáng tác một serie mười ca khúc mới, gọi là Mười Bài Hương Ca. Tôi đem bài thơ Về Đây phổ thành :

Hương Ca số 1
Trăm Năm Bến Cũ

Phạm Duy 2000 – Theo thơ Lưu Trọng Văn

Trình bày: ca sĩ Duy Quang   

*
Trăm năm dầu lỗi hẹn hò
Chứ cây da bến cũ con đò khác đưa...
Thôn nữ CHỊ, đã qua cầu, thóc lép
Thôn nữ EM, như trăng tuột khỏi chồi tay
Thôn nữ ÚT, đã lên đòng, nào ai biết?
Khúc tình xưa, xưa ấy đã xưa rồi...
Con chuồn chuồn không lùng nhùng trong mạng nhện
Con bướm vàng nằm xoài dưới chân anh
Một vùng trăng cỏ non như níu áo
Ngọn tre xanh đủng đỉnh muộn màng.
(hò, giống như hò Huế)
Nào đâu có trăm năm, đâu có trăm năm, mà chờ mà đợi?
Nào đâu có kiếp sau, đâu có kiếp sau, mà đợi mà chờ?
Đất MẸ, đất NÀNG, con sáo sang sông
Đất MẸ, đất NÀNG, con sáo sang sông
Trăm năm bến cũ, có còn đó không? Còn đó không?
Cây da bến cũ còn lưa, bến cũ còn lưa
O đò năm trước đi mô không về...

Tôi cũng đã thấy ngay rằng Hương Ca năm 2000 phải khác Quê Hương Ca năm 1950. Nó sẽ không nhắc lại hình ảnh quê hương có con sông đào xinh xắn, nước tuôn trên đồng vuông vắn… hình ảnh quê hương một thời, quê hương trong trí nhớ, trong hạnh phúc hay khổ đau của những năm xưa.

Quê hương năm 2000, đối với một người 80 tuổi như tôi có thể cũng đã như hoa tàn hoa nở, trăng khuyết trăng tròn, khi tốt khi xấu, khi buồn khi vui, nghĩa là đã trở thành "vô thường" cả rồi ! Như ngàn năm mây trôi... Cho nên hương ca số 2 rất bình dị, rất giản đơn và mang tên :

Hương Ca số 2
Quê Hương Vô Thường

Nhạc và lời : Pham Duy

Trình bày: ca sĩ Duy Quang   

1
Trăng to tròn rồi khi, không còn trăng nữa
Trăng già nua, rồi trăng tái hồi trăng non
Có gì đâu mà em tủi em buồn?
Xin lặng chờ cho trăng ngàn sẽ tới…

Hoa khô rời cành trơ, xác hoa buồn rơi
Xuống cội hoa nuôi mầm dưới đất đen
Có gì đâu mà em khổ, em phiền?
Đợi nhé em, đóa hoa rồi sẽ lên…

Trăng to tròn vằng vặc suốt đêm
Em tươi ròn ngả xuống, xuống vai mềm
Ôm người em ấm êm
Hôn vào đôi mắt ngoan
Cho đời thêm sắc, cho tình sáng thêm...

Hoa thơm lừng ngào ngạt trước sân
Em thơm nồng tỏa ngát, ngát căn phòng
Hoa quỳnh ngây ngất đêm
Da thịt em quá thơm
Cho tình thêm sắc, cho đời sáng hơn...

2
Quê hương buồn một thời, sót thương đau yếu
Bao loạn ly làm xơ xác miền quê yêu
Bão và mưa, rồi nắng tỏa trưa, chiều
Trên đường làng hay trong vườn, nắng chiếu…

Quê hương nghèo và buồn những năm tháng xấu
Nhớ rồi quên, trong đời sống trước sau
Có gì đâu mà ôm chặt mối sầu
Buồn, khóc, than… cũng xong rồi nỗi đau !

Quê hương một đồi dài, lá non,
Em mơ màng lả lướt, bước chân mềm
Vai kề vai, nắng êm
Đưa người trên lối quên
Không buồn dĩ vãng, không màng cõi tiên.

Quê hương một chiều ngồi mé sông
Ta ca thầm một khúc hát mơ mòng
Trong trời quang đãng, ôi
Nghe tình ca lứa đôi
Đôi tình nhân đó, nên đời vẫn vui
Đôi tình nhân đó, nên đời vẫn vui.

Quê hương là phố xá, làng mạc, ruộng đồng, núi rừng và sông nước... Những con sông bấy lâu nay xa cách, nay trở về quê hương, tôi nhào xuống một dòng sông, cởi hết áo quần, cởi hết muộn phiền, ưu tư, lo lắng… tôi vùng vẫy, tôi lặn sâu hay tôi cưỡi sóng, tôi tắm truồng đêm trăng ! Và “em” cũng là quê hương đấy !

Hương Ca số 3
Tắm Truồng Sông Trăng

Nhạc và lời : Pham Duy

Trình bày: ca sĩ Duy Quang   

*
Lột áo ngang đầu, buông quần chùng xuống đất
Nhào xuống dòng sông, ý y a sông sâu.
Ngâm mình trong nước gột hết, hết u sầu
Giạng hai chân rộng bơi vào, vào mộng mơ.
Trời xuống thật gần, mây êm trôi lặng lẽ
Ngân hà tung toé lóng lánh, ới long lanh
Mặt trăng đâu đó về tắm mát cùng anh
Vô vàn sao sáng múa hát trong trời thanh

Một giường sông trinh trắng
Mà tình yêu còn thiếu vắng
Một gối sông trầm lắng
Vì chưa hề biết mặn nồng
Chăn là mây còn thiếu
Mùi thơm ấm áp của bông
Ngân hà xưa lạnh vắng nay
Cuồn cuộn sóng yêu đương…

Vùng vẫy đôi bờ, khi chìm sâu xuống đáy
Khi ngóc đầu reo ý y a sông ơi !
Rộng rãi sông dài, ôm người yêu, sóng cưỡi
Tình đuối ngoài sông ý y a sông ơi ! (repeat)

Lúc tôi còn nhỏ, tôi biết được thế nào là u sầu chỉ vì đọc một bài thơ mà có lẽ bây giờ nhiều người đã quên. Bài thơ nhỏ bé xa xưa (tôi không còn nhớ tên !) của thi sĩ Huyền Kiêu -- cũng như bài Em Lễ Chùa Này sau này của Phạm Thiên Thơ -- là những bài thơ tình giản dị mà tôi rất yêu quý vì nó là những lời thơ, những chuyện thơ rất ngây thơ, rất trong trẻo nhưng vì nước ta loạn lạc cho nên đã phần nào bị trôi vào quên lãng. Trở về quê hương khi tuổi đã quá 80, tôi tìm về những gì nhẹ nhàng nhất, trong trắng nhất.

Hương Ca số 4
Ngày Xưa,
Một Chuyện Tình Sầu

Phạm Duy 2004 - theo thơ Huyền Kiêu

Trình bày: ca sĩ Duy Quang   

*
Ngày xưa khi tôi còn nhỏ
Tôi nghe một chuyện tình sầu
Bây giờ kể lại cho nhau nghe
Kể lại cho nhau nghe…

Xuân hồng có chàng tới hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu ?
Em ơi chị đẹp em đâu ?
Chị đẹp của em đâu ?

Chị tôi hoa thắm cài đầu
Chị tôi hoa thắm cài đầu
Đi đuổi bướm vàng bên nội
Đi đuổi bướm vàng bên đồng nội…

Hạ đỏ có chàng tới hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu ?
Em ơi chị đẹp em đâu ?
Chị đẹp của em đâu ?

Chị tôi khăn thắm quàng đầu
Chị tôi khăn thắm quàng đầu
Đi giặt tơ vàng bên suối
Đi giặt tơ vàng bên suối…ý

Thu biếc có chàng tới hỏi
Thu biếc có chàng tới hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu ?
Chị đẹp của em đâu ?
Chị đẹp của em đâu ?

Chị tôi khăn thắm quàng đầu
Chị tôi khăn thắm quàng đầu
Đi hái tình sầu trong núi
Đi hái tình sầu trong núi ý
Đông xám có chàng tới hỏi
Đông xám có chàng tới hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu ?
Chị đẹp em đâu ?
Chị đẹp của em đâu ?

Chị tôi hoa phủ đầy đầu
Chị tôi hoa phủ đầy đầu
Đã ngủ trong lòng mộ tối
Đã ngủ trong lòng mộ sâu

Đã ngủ trong lòng mộ tối
Đã ngủ trong lòng mộ sâu...

Để đắm mình vào quê hương, tôi chọn những huyền thoại về biển, về ngựa... Và về nhân vật “Em” của các thi sĩ hiện đại, cũng như của tôi. Nhưng bây giờ thì đào đâu ra em răng đen, mặc áo nâu sồng, váy chùng, khăn mỏ quạ và nón quai thao ? Em áo trắng như sóng tung gềnh đá là thế ! Em áo vàng như biển động sóng rơi là zậy !

Hương Ca số 5
Ngựa Biển

Phạm Duy 2004 - Thơ của Hoàng Hưng

Trình bày: ca sĩ Duy Quang   

*
Em áo trắng sóng tung ư gềnh đá
Em áo vàng biển động sóng rơi
Em áo đỏ mà không hái được
Em rụng rời bãi cát ư biển xanh

Em là con ngựa non thon vú
Giữa rừng người hoang vu
Anh và em lạc vô thành phố
Vó ngựa buồn quanh co

Em khắc khoải toàn thân ư nhẩy múa
Em êm êm tỉnh nhỏ o mắt buồn
Em cuồn cuộn còi ca nắng biển
Em thèm yêu ngực gầy ỳ mi thâm

Ai bảo em tô môi trước tuổi
Ai bảo em mặt trời hoàng hôn
Ai bảo em da trắng nhễ nhại
Ngực em bày chật một ô buồn

Ai bảo em bay như cánh vạc
Da thịt em ráng chiều vụt tắt
Xa lạ như mắt cá quẫy vào
Vào lòng biển sâu giữa buổi chiều hoang

Quê Hương là núi, là rừng, là sông, là biển. Quê hương còn là những văn nhân, thi sĩ -- dù ở suốt đời trong nước hay lưu lạc khắp năm châu -- họ đều là những người suốt đời xưng tụng quê hương. Nhà văn Sơn Nam có cuốn Hương Rừng Cà Mâu tuyệt diệu trong đó có vài câu thơ mà tôi đã phóng tác thành bài :

Hương Ca số 6
Hương Rừng
Phạm Duy 2004 - Thơ Sơn Nam


Trình bày: Hợp Ca   

*
Trong sương khói mong manh (ư)
Có bóng người vô danh
Từ bên này sông Tiền (ư)
Qua bên kia sông Hậu...
Mang theo chiếc độc huyền
Và điệu thơ Lục Vân Tiên
Tới Cà Mâu, Rạch Giá (á)
Cất chòi giữa rừng thiêng (ha ha)
Đắp bồi nước Việt Nam (ha ha)
Muỗi, vắt nhiều hơn cò (cò ơi)
Chướng khí mù như sương (mù sương)
Thân không là lính thú (u ú)
Sao không về cố hương (ha)

Chiều về nghe vượn hú u ú u ú u ú
Hoa lá rụng nghe buồn u ú ủ ù u ú u ú
Tiễn đưa về cửa biển, biển khơi
Những giọt nước lìa nguồn
Đôi tâm hồn cô tịch a a
Nghe lắng sầu cô thôn à ơ
(nhạc)
Trong sương khói mong manh (kìa)
Có bóng người vô danh (vô danh)
Từ bên này sông Tiền (ư)
Qua bên kia sông Hậu (ư ư)
Yêu khu rừng dâng nước (há)
Yêu tràm đứng hiên ngang (ha)
Yêu vo ve đàn muỗi (há)
Yêu lạch nước thân thương

Ta yêu đời mưa nắng (há)
Yêu bùn cũng là yêu (ha)
Yêu quê hương ruộng đất (há)
Yêu hương rừng ngọt thơm

Yêu không biết là bao
Yêu Sông Rừng Cà Mâu…

Hương Ca còn có thể là những bài thơ của những thi nhân ở hải ngoại mà tôi đã phổ nhạc gần đây, như thơ của một nữ thi sĩ ở San Jose, mỹ danh Thảo Chi, trong đó có những chủ đề về quê hương không xa lắm với chủ đề “hương ca” của tôi. Hương Ca Mơ Dạo Xuân Hà Nội là một bài ca có nhịp điệu nhanh nhẹn, nhạc điệu tươi thắm minh họa cho một bài thơ mùa Xuân, với những lời thơ của một phụ nữ nhớ lại ngày xưa trên xứ Bắc, nhớ cảnh chùa với ông đồ và câu đối đỏ, nhớ chuyện đi Chùa Hương bị lạc đường và đuợc chàng trai đưa lối... và trong hoàn cảnh xa xứ hiện nay, mơ lại được tay trong tay, dưới mưa bụi bay, dạo chiều Xuân Hà Nội.

Hương Ca số 7
Mơ Dạo Xuân Hà Nội
Phạm Duy - theo thơ Thảo Chi

Trình bày: ca sĩ Mộng Thủy   

*
Ngày Xuân phơn phớt gió
Nhè nhẹ mưa bay bay
Ửng hồng trên nhánh cây
Cánh hoa đào đo đỏ o ó (ó)
Đầy trời chim én nhỏ
Gọi mùa Xuân về đây
Lá đào rớt trên tay
Tưởng chiều Xuân Hà Nội

Sương rơi lem hàng chữ
Chợt mơ màng tiếng "em"
Đã tao ngộ một lần
Nghìn năm dễ ai quên
Thu đến, Thu đi như có hẹn
Cho thơ nối tiếp những dòng thơ
Rồi tôi, tôi sẽ vào vô tận
Rồi nắng Thu phai nét chữ mờ

Thu ơi gió vờn trên ngọn cỏ
Sương Thu nhìn giọt rớt lao xao
Hồn tôi nương gió theo chiều gió
Ai đó trông nhau sóng mắt chao

Ngày Xuân xưa lạc lối
Gặp anh trong Chùa Hương
Chỉ đường em nhờ anh
Anh rằng : "Xa nghìn dặm" (ư)
Chiều rơi thăm thẳm quá
Sợ lo ngẩn lo ngơ
Thương cặp mắt ngây thơ
Vậy đưa em một lần
Xuân xưa như là bóng
Rồi tan giữa chúng ta
Trĩu hoa nặng cành đào
Chàng Kim cưỡi ngựa vàng
Thúy Kiều thôi thôi không bỡ ngỡ
Còn em, son phấn đã phai nhòa
Dù em nay má đã thôi hồng
Chiều Xuân xa xưa vẫn còn chờ

Ông Đồ đem đi câu đối đỏ
Nhìn em chợt thấy cúi đầu luôn
Lệ em rơi xuống thương Xuân muộn
Mưa bụi đó là ảo ảnh mưa
Ngày Xuân chơm chớm rét
Một người em bơ vơ
Mỉm cười những đóa hoa
Gợi lòng em nỗi nhớ
Lang thang trên con lộ
Cánh hoa lạc loài bay
Uốn mình trong gió lay
Nằm phai trên cỏ rối

Em vào chùa sám hối
Ngàn năm tội vơi đi
Em trả tuổi xuân thì
Cho chiều xuân xưa đó

Gợi buồn
Em hỏi cội cây già
Sao nụ hồng vẫn mới?
Nhìn cánh đào đo đỏ
Gợi buồn ôi thiết tha
Em hỏi cội đào già
Sao nụ hồn vẫn mới

Ngày Xuân phơn phớt gió
Ngày Xuân ta lang thang
Bóng chàng không thấy đâu
Bơ vơ trên xứ lạ (a á)
Buồn vì Xuân đã mất
Một mùa Xuân mưa bay
Ước gì tay trong tay
Dạo chiều Xuân Hà Nội
Ước gì tay trong tay
Dạo chiều Xuân Hà Nội

Cũng trong chiều hướng xưng tụng các nghệ sỹ trong nước, tôi chọn bài thơ Lời Mẹ Dăn của Phùng Quán để phổ thành một bài hương ca. Trong dĩ vãng, nước ta bị chiến tranh tàn phá, có những lúc con người có thể đã bị tha hóa thì, may thay, đã có những người nghệ sỹ kêu gọi con người trở về với sự chân chính, lòng chân thật và sự tử tế…

Hương Ca số 8
Lời Mẹ Dặn

Thơ Phùng Quán -- Pham Duy phổ nhạc

Trình bày: ca sĩ Duy Quang   

*
Tôi mồ côi cha từ năm hai tuổi
Mẹ tôi thương con nên không lấy chồng
Mẹ ôi trìu mến
Trồng dâu, hái lá, nuôi tầm, dệt vải
Nuôi tôi đến ngày tôi lớn khôn.
Hai mươi năm qua mà tôi vẫn nhớ
Ngày ấy xa rồi tôi mới lên năm, mới lên năm
Có lần tôi chót nói dối mẹ, Mẹ ơi
Hôm sau tưởng phải ăn đòn
Nhưng không, nhưng không Mẹ tôi chỉ buồn
Ôm tôi hôn lên mái tóc xanh rờn, Mẹ tôi triù mến
Ngày xưa trước khi cha con nhắm mắt
Cha đã dặn rằng nuôi con
Suốt đời thành người chân thật.

Mẹ ơi chân thật là gì
Mẹ ơi chân thật là gì
Mẹ tôi ôm hôn đôi mắt
Con ơi ! Một người chân thật
Thấy vui muốn cười là cười
Thấy buồn muốn khóc cứ khóc
Thấy vui muốn cười là cười
Thấy buồn muốn khóc cứ khóc
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ kêu là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao doạ giết
Cũng không nói ghét thành yêu.

Từ đó về sau người ta vẫn hỏi
Bé ơi bé ơi yêu ai nhất đời
Thì tôi thường nói
Thì tôi hay nói như lời Mẹ dặn
Tôi yêu suốt đời những người chân thật.
Người lớn nhìn tôi không tin
Cho tôi là con vẹt nhỏ
Nhưng không, những lời dặn đó
In vào trí óc của tôi
Như trang giấy trắng tuyệt vời
In lên vết son đỏ chói
Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi
Ðứa bé đã thành nhà văn
Lời Mẹ dặn thuở lên năm
Vẫn còn vết son đỏ chói
Vết son đỏ chói
Vết son đỏ ngời.
Người làm xiếc đi dây rất khó
Nhưng không khó bằng làm một nhà văn
Muốn trọn đời đi mãi không ngưng
Trên con đường của lòng chân thật.
Tôi muốn làm nhà văn chân thật, chân thật trọn đời
Ðường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Giấy bút tôi, ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá...

Hương Ca còn là một mẩu chuyện nho nhỏ tại Mỹ Tho. Chuyện như sau: "Một ngày kia xuống phà qua con sông Hậu Giang, tôi gặp một bé gái bán vé số. Bé xinh xắn, sạch sẽ, lễ phép... Tôi muốn tặng bé ít tiền nhưng cháu không nhận. Tôi bèn mua ít tấm vé số với giá đặc biệt. Khi phà sắp sửa tách bến thì cháu chạy vội xuống, dúi vào tay tôi một chiếc kẹp tóc còn thơm mùi tóc dậy thì con gái. Có lẽ đó là món trang sức đắt giá nhất trên người cháu. Cháu tặng tôi như một cử chỉ đền đáp, vì cháu không muốn nợ ai thứ gì cả. Tôi không thể không nhận. Cầm chiếc kẹp tóc nhỏ trong tay, trong lòng tôi cứ dâng lên nỗi xúc động. Cũng như bé gái ấy, tôi không muốn nợ ai bất cứ thứ gì. Tôi thích sự sòng phẳng. Bé gái và tôi, chúng tôi đã gặp nhau."

Hương Ca số 9
Chiếc Kẹp Tóc Thơm Tho

Nhạc và lời : Pham Duy

Trình bày: ca sĩ Mộng Thủy   

*
Thế rồi có ngày hồi hương
Cuộc đời trăm phương nghìn hướng
Tạm thời ngừng cuộc lãng du
Cho qua đi những ngày mưa nắng
Ngày đầy hay ngày thưa vắng
Cho đi theo cảnh đất trời xa
Quên đi cảnh đất trời xa.
Thế rồi tôi bước về quê

Sau nhiều tang thương dâu bể (ề)
Bao phen vật đổi sao rời
Quê hương mình vẫn là nơi
Để tìm về lẽ sống mà thôi
Mình tìm ra chính mình thôi.
Thế rồi tôi xuống Hậu Giang
Tôi qua bến phà sông lớn
Đang nhìn những cánh bèo trôi
Bỗng nghe rộn rã câu mời
"Mua sổ số ông ơi
Ông ơi
Mua sổ số ông ơi!"

Tôi nhìn em bé thật xinh
Guốc mộc, áo lành không rách
Mắt tròn, trong sáng và to,
Đôi má em và môi em đỏ (o)
Mái tóc dầy, mùi tóc thơm tho,
Với cặp tóc đơn sơ.

Thế rồi tôi móc túi ra
Tặng em chút quà không nhỏ
Lắc đầu em cứ nhìn tôi
Em không muốn xin tiền người
"Mua sổ số đi thôi
Ông ơi
Ông ơi
Mua sổ số đi thôi"
Thế rồi tôi cũng phải mua
Dẫu rằng tôi chẳng tin sổ số
Tôi mua một lúc hai mươi tờ
Em cười đôi má đỏ hoe
Em cười đôi má đỏ hoe

Thế rồi phà tới bến quê
Thế rồi tôi bước lên xe
Bé thơ chạy tuốt lên bờ
Rút cặp tóc ra
Rút cặp tóc ra
"Con tặng cho ông đó"

Thế rồi tôi vẫn còn đi
Trên đường giang hồ đây đó
Mang theo hương vị quê mùa
Hương nồng từ đất quê ta
Đến từ cặp tóc em thơ
“chiếc cặp tóc thơm tho”

Gần sáu mươi năm trước, tôi đã có ý định phổ nhạc bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng, nhưng sau khi tôi soạn đuợc vài ba câu thì... tôi ngưng. Có thể lúc đó tôi không có nhiều thì giờ như bây giờ, đang chạy theo kháng chiến với đời sống rất kham khổ, nguy hỉểm và vất vả. Bài thơ này đã trở thành một thứ trầm hương qúy báu nhất của nước Việt Nam. Khi viết hương ca, xưng tụng quê hương trong đó thi phẩm của các thi nhân trẻ, già, mới, cũ là xứng đáng nhất, tôi đã mượn bài thơ Tây Tiến Quang Dũng để làm thành bài :

Hương Ca số 10
Tây Tiến

Thơ Quang Dũng - Phạm Duy phổ nhạc

Trình bày: ca sĩ Anh Dũng và Ban Hợp Ca   

*
Sông Mã xa rồi
Xa rời xa
Xa rời xa
Xa rời xa
Tây tiến ơi!

Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu lên khúc khuỷu
Dốc thăm thẳm dốc thăm thẳm sâu
Heo hút cồn mây súng ngửi trời
Heo hút cồn mây súng ngửi trời

Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống
Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi
Xa khơi xa khơi xa khơi
Anh bạn dãi dầu không bước nữa
Gục lên súng mũ bỏ quên đời!

Chiều chiều oai linh thác gầm thét
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người
Nhớ ôi Tây tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa

Tây tiến đoàn quân không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành

Tây tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây tiến mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.

 

Các bài khác: